Teen hai huoc+cam dong+ hanh dong Trang 2 Phạm Hoàng Thành năm nay 17 tuổi . Cao 1m81 nhưng chỉ nặng có 49kg, mũi khoằm, tóc lúc nào cũng chải keo láng mướt , cộngthêm cặp kính gọng vàng luôn thường trực trên mũi . Vẻ bề ngoài của gã khiến người ta liên tưởng đến một con quạ đeo kính . Chả thế mà người ta gọi gã bằng cái tên : Quạ Mổ ! Con quạ này đã mổ ai là kẻ đó thê thảm . Gã đứng đầu danh sách : Những kẻ khó ưa nhất trường !
Hôm nay trông Quạ Mổ cực kì đáng sợ . Đôi mắt trợn trừng như sắp rách , chiếc mũi vốnkhoằm nay lại càng khoằm hơn . Bọn học sinh nhìn thấy gã mà vãi linh hồn. Không cân bảo chúng tự động tránh xa hung thần số4 của đội GTT . ( Chuyện ! Trâu bò nổi điên người xem chết mờ lị ! ) Gạt phăng mấy thằng nhãi lớ xớ cản đường, Quạ Mổ lao thẳng vào phòng sinh hoạt của Những Kẻ Thích Đùa với vẻ mặt trẻcon phải khóc thét nếu đượcchứng kiến .
Dực Bự ngồi trong phòng sinh hoạt với gói bim bim trên tay . Hắn vừa nghêu ngao đoạn điệp khúc của MộtVòng Trái Đất vừa nhóp nhép nhai bim bim thì cửa phòng bật mở . Tử thần của hắn xuất hiện gào thét :
- Khốn kiếp !!!! Sao tụi mày dám biêu rếu đội GTT ??? Tụi mày ăn gan hùm rồi mới dám viết thế ???
Quạ Mổ sấn tới trước mặt hắn hùng hổ . Thằng nhãi ú ớ :
- Em ... Em... đâu có ! Em ... chỉ viết đúng sự thật ... thôi mà ..
- Sự thật cái đầu mày ! Thằng khốn ! Mày cótin tao tống cổ tụi mày ra khỏi trường ngay ngày mai khônghả ????
Coi ! Vẻ mặt của Quạ Mổ đáng sợ đến nỗi người vững tim nhất cũng phải hétlên kinh hoàng . Dực Bự không hét lên . Hắn chỉ sắp xỉu đến nơi khi khuôn mặt khả ái của gã kề sát .
- Anh ... Anh biết đấy ... đó chỉ là tai nạn . Tụi em khôngcố ý nói xấu đội GTT . Hơn nữa mọi người được quyền biết ... sự thật mà..Hắn lắp bắp .
- Tai nạn à ??? Mày bêu rếu tụi tao trên báo rồi dám bảo đó là tan nạn hả ??? Khốn kiếp! Bài báo của tụi mày chỉ đáng vứt vào sọt rác ! Nghe rõ chưa ???
Dực Bự tái mặt . Hắn lo sợ nghĩ thầm : Phen này mình chắc hết sống nổi với con quạ nàyrồi . Nhưng may thay trời không phụ kẻ gian. ý lộn ! Trời không phụ người ngay thẳng . Cứu tinh của hắn xuất hiện .
- Phạm Hoàng Thành ! Điều 7 chương 2 của Kỉ Luật Thép cho phép chúng tôi viết bất cứ điều gì ? Bất cứ chuyện gì về tất cả mọi người . Miễn sao không sai lệch với sự thật !Phụ trách tờ Những Kẻ Thích Đùa - TRần Đức Tuấn xuất hiện .
Gã buông áo thằng nhãi béo ịch ra liếc mắt nhìn đối thủ của mình tóe lửa . Gã rít lên bằng cái giọng the thé :
- Trần Đức Tuấn ! Mày đừng tưởng có ngườiđỡ lưng mà vênh váo ! Nếu muốn tao thừa sức dẹp bỏ tờ báo chết tiệt này - Bằng chínhsức của tao !!!
- Tôi tưởng từ "vênh váo" là độc quyền của cậu chứ??? Ông con giời ? Nếu không phải vì cha cậu là hiệu trưởng trường này thì cái đội GTT của cậu bỏ xó từlâu rồi !
........... Thời gian như ngừng lại . Haicon người đối diện nhìn nhau tóe lửa . Không biết có phải định mệnh sắp đặt không mà ngay từ lần đầu tiên gặp nhau tại nhà trẻ , hai thằng vì tranh nhau cái kẹo mút mà đánh nhau mẻ cảrăng .Cho đến khi lên cấp 1, cấp 2 rồi tới tận bây giờ cả hai hễ gặp nhau là thấy khó chịu . Hai người ghét nhau tới mức kẻ này đi khỏi thì người kia xúc đất đổ đi . Thậm chí còn khuyến mãi thêm mấy cân vôi bột khử trùng miễn phí . ( Hình như H5N1 đã xuất hiện ở quạ thìphải ? ) Nhận xét chung cho mối quan hệ của họ là : Không - Đội - Trời - Chung !
Dực Bự nín thở . Hết nhìn anh Tuấn rồi len lén ngó sang Quạ Mổ , Hắn run rẩy chờ đợi một cơn thịnh nộ nổra từ con quạ hình người này . Nhưng trái với tưởng tượng củahắn , Quạ Mổ đột nhiên không muốn mổ nữa . Gã bỏ đi sau khi quẳng lại lờiđe dọa :
- Hãy đợi đấy ! Chuyện này còn chưa xong đâu ?
Trần Đức Tuấn cười nhạt
- Câu đó phải để tôi nói mới đúng !!!
Hôm nay là một ngày ... đẹp trời !!! Hình nhưđối với hắn thì từ lúc tặng cho con nhỏ lùn ấy một xô nước lau nhà thì bầu trời bỗng hiện ra rạng rỡ hơn bao giờ hết . Hắn vô cùng khoái chí khi nghĩ đến bộ dạng thảm hại của con nhóc . Dám động đếnNguyễn Đình Dương này xem như nhóc tới số . Bầu trời trong mắt hắn hiện ra tuyệt đẹp . Nhưng theo thiểný của tác giả thì bầu trời hôm nay có phần hơi xám xịt . Nhiệt độ cao cộng thêm không khí oi bức như muốn báotrước một cơn dông sắptới . Hiển nhiên cơndông này là dành cho hắn . Hăm hở toan bước vào lớp , bỗng nhiên hắnkhựng lại . Có cái gì đó không được bìnhthường cho lắm . Nhỏ lùn ấy lẽ nào lại bỏ qua việc mình bị hạ nhục . Sự im hơi lặngtiếng đó không giống với tính cách của con nhỏ . Hắn đẩy cửa bước vào với sự cảnh giác cao độ .
Thấy bóng hắn thấp thoáng bên ngoài , nó nín thở chờ đợi . Cái bẫy nó dày công xắp đặt liệu có thành công ?Không chỉ một mìnhnó mà tất cả mọi người trong lớp đều hồi hộp . Vì lẽ gì thì tí nữa sẽ rõ !
- Keeeeet !!!!!! Khi âm thanh nặng nề cất lên thì cũng là lúc chùm giẻ lau bảng rớt xuống đầu hắn với vận tốc chóng mặt . Những tưởng cáivật - vốn có màu đen sau chuyển sang màu cháo lòng vì bụi phấn ( Đây là mộttrong những vật gia truyền mà lớp 11A5 khóa trước truyền lại cho đàn em ! Tất nhiên nó đã 2 năm chưa hề biết đến xà phòng và nước sạch ) ấy sẽ đáp gọn ghẽ trên đầu hắn . Nhưng không !!! Nhờ kinh nghiệm quậy phá bao năm , hắn nhẹ nhàng lách sang bên và chùm giẻ hậm hực hạxuống dưới nền gạch hoa mát lạnh .
Tám mươi sáu con mắt nhìn hắn đầy vẻ hi vọng . 4 con mắt còn lại ánh lên tức tối . Hắnnhếch mép : Trò trẻ con!!! Tưởng gì chứ trònày hắn xài hoài . Thật thất vọng cho cái đầu ấu trĩ . NguyễnĐình Dương thản nhiên bướcvào lớp . Không quên tặng cho nhóc lùn cái nháy mắt đầy khiêu khích , hắn đâu biết tất cả chỉ mới bắt đầu .
- Phịchchhhhhhhh !!!!!! Hắn trượt ngã một cú đau điếng .. Kẻ nào đó đã giở trò khiến nền gạch hoa trơn như mỡ .
1s ... im lặng ... 2s sau ... lớp 11A5 rung chuyển bởi một trận cười kinh thiên động địa . Sau này sử sách chép lại rằng : Trận cười đã gây nên một cơn địa chấn khiến cho cửa kính trong vòng 1km trở lại đột nhiên vỡ nát. Chim chóc lăn ra ngất xỉu ,chó mèo dắt nhau chạy trốn. Người người hoảng hốt . Nhà nhà hoảng hốt ! Tình thế vô cùng nguy ngập !
Thế mới biết : Cao nhân hữutắc cao nhân trị! Núi cao còn có núi cao hơn ! Người đểu còn có người ... đểu hơn!!!
Hắn bò dậy trong cay đắng . Bọn con gái xúm xít vây quanh an ủi . Ngọc Trang 1 trong 2 hotgirl của lớp xuýt xoa :
- Trời ơi ! Dương ngã có đau không ?
- Mày dốt thế ! Ngã vậy mà không đau ? BíchLoan - hotgirl số 2 của lớp bĩu môi. Nhỏ quay sang hắn tươi cười :
- Dương có cần dầu cao không ? Có cần Loan xoa dùm không ? Tụi nó thật là quá đáng mà ! Dám đối xử với Dương Như vậy ? ( hìnhnhư con nhỏ này cười to nhất thì phải? )
Hắn đáp lại sự vồn vã của tất cả bằng vẻ mặt lạnh nhạt. Cú ngã vừa rồi đã làm tổn thương lòng tự trọng của hắn .
Phía cuối lớp , nó nhìn hắn cười nhạt : Một đều !!! anh chàng băm trợn ạ !
Bên cạnh , Hà Điên - hung thần số 3 của đội GTT đang gào lên sung sướng :
- Chung tiền cá cược .... Tụi mày ơi!!!!
Nguyễn Công Tùng năm nay mười sáu cái xuân xanh . Kểtừ lúc thòi mặt ra đến tận bâygiờ hắn vẫn chưa có một mảnh tình rách vắtvai . Nói như thế không có nghĩalà hắn bị ế .Số người thích hắn tuy không nhiều nhưng cũng phải kể đến hàng chục. Khốn nỗi ! Hung thần số 2 của đội GTT là người có trái tim bằng ... đất sét !
Đối với Tùng Baby học là trên hết ! Tình yêu hay những thứ đại loại như thế là không cần thiết . Hắn nghe người ta nói đến tình yêu mà như vịt nghe sấm . Tình yêu sét đánh là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết !Hắn thản nhiên chối bỏ tình cảm của các cô gái . Những lá thư tình được tuyển thẳngtới thùng rác . Dung Cà Chuađã từng gào lên :
- Mày vô tình vừa vừa thôi !Không thích con nhà ngươi ta cũng đâu cần phủi tay như thế?
Hà Điên chỉ cười mai m****như nó vẫn làm:
- Ác quá ! Coi trừng bị trời quả báo đấy !
Nhưng hắn cóc sợ . Tùng Baby sẵn sàng nhổ toẹt vàonhững thứ như thế ! Trời quả báo hắn chưa thì không biết . Chỉ biết danh sách nạn nhân của hắn ngày một nhiều thêm . Khổ nỗi ! Vẻ thư sinh cộng thêm thái độ phớt đời của hắn luôn gây sự chú ý của các bà các cô .
Hắn rời khỏi lớp trong một tâm trạng khó tả. Không khóchịu sao được khi mà hơn nửa số tiền tiêu vặt tháng này đã vào túi Hà Điên. Chung quy cũng chỉ tại thằng Dương quá kém cỏi . Cái bẫy đơn giản của Cà Chua mà cũng mắc phải . Mà đâu chỉ mình hắn . Hầu như cả lớp đều đặt cược cho Nguyễn Đình Dương . Ai bảo danh tiếng quậy phá của gã nổi như cồn tại khu Bất Trị.
Nhưng xem ra cũng chỉ là thùng rỗng kêu to . Ngay cả Dung Cà Chua mà còn chịu thua thì sao đối phó nổi đội GTT . Không hiểu Trần Đức Tuấn dựa vào cái gì mà dámlớn tiếng như vậy ?
Hầu như các lớp đã về gần hết . Lác đác trong sân trường chỉ còn lại vài người. Không phải mấy đứa chuyên lang thang tại các quán quà vặt thì cũng là bọntrực sinh . Đột nhiên hắn cảm thấy chóng mặt . Mắt hoa lên còn người vã mồ hôinhư tắm . Tay chân hắn run lẩy bẩy như trúng kinh phong. Tim đập thình thịch ! Hắn bị ốm sao ? Không phải!!! Nguyên nhân khiến Tùng Baby trở nên bất thường là đây :
Một cô bé cỡ khoảng 15 hay 16 tuổi đang đứng trước cổng trường . Trước đây trong mắt hắn , Dung Cà Chua cũng được xếp vào loại dễ thương . Nhưng hôm nay Tùng Baby mới biết mìnhnhầm to . Cô bé đứng trước mặt hắn mới gọi là dễ thương . Mái tóc thề đen nhánh ôm gọn khuôn mặt tráixoan . Đôi má hây hây đỏ như hai quả đào chín . Chiếcmiệng xinh xắn chúm chím như nụ hoa mới nở . Hắn nuốt nước bọt nghĩ thầm :Giá mà được cắn lên đôi má mịn màng đó thì tốt biết mấy!
Tùng Baby chăm chú nhìn người đẹp . Cô béấy đứng đây làm gì nhỉ ? Chờ người yêu sao? Trời đất bỗng dưng mở ra toàn màu hồngtrước mắt hắn . Người đẹp nở nụ cười làm người sống chết đi , người chết ... lồm cồm bò dậy và ... tiến về phía hắn . Tùng Baby thấy chân mình run bắn . Hắn không còn suy nghĩ nổi điều gì nữa . Lúc này nếu cóngười hỏi hắn 1 +1 bằng mấy thì chắc rằng hắn sẽ dõng dạc trả lời bằng 5 !!!
Hắn sung sướng dang tay sẵn sàng đón nhận người đẹp . Những tưởng nàng sẽ lao vào vòng tay của hắn và dệt nên một chuyện tình thơ mộng . Nhưng không ! Nàng lướt qua hắn cất giọngoanh vàng thỏ thẻ :
- Anh Dương ! Sao anh tan muộn thế ? Làm em chờ mỏi cổ ?
Sau lưng hắn vang lên giọngnói của thằng con trai mà hắn ghét nhất trên đời . Kể - từ -lúc - này !
- Anh phải trực nhật ! Giờ mới xong việc !
Người trong mộng của hắn thản nhiên khoác tay Nguyễn Đình Dương . Trông họ thân thiết cứ như một đôivậy . Cả hai cười nói ríu rít không hay có một chàng khờlần đầu biết đến tình yêu sét đánh . Lại bị sét đánh cháy khét lẹt !!!
*****
- Có việc gì mà em phải đến đón anh đí vậy ?Hắn hất hàm hỏi cô gái ngồi cạnh .
- Cha sợ anh bỏ trốn nên bắt em đến đón ! Cô gái mỉm cười đầy vẻ bí ẩn .
- Bỏ trốn ??? Sao anh phải bỏ trốn cơ chứ ? Giọng hắn đầy vẻ nghi ngờ .
- Vì anh sắp được gặp : Vợ - chưa - cưới - của - anh !!! Anh trai thân mến ạ !!!
- Cái gì ??? Vợ chưacưới !!!
Tiếng hét của hắn thống thiết đến nỗi các thực kháchcòn lại của nhà hàng đồng loạt nhìn hắn như người hành tinh lạ . Các quý bà nhăn mặt ra vẻ khó chịu . Các quý ông gật gù đầy thông cảm . Bàn bên cạnh , Một cậu bé khoảng chừng mười tuổi quay sang hỏi chamình :
- Cha ơi ? Sao anh ấy lại kêu lên như thế ? Anh ấy bịđau ở đâu phải không ? Hay cha gọi bác sỹ cho anh ấy nhé ?
Người cha vuốt đầu đứa trẻthở dài :
- Giờ thì chúa cũng không cứu nổi cậu ấy nữa là ... bácsỹ !!! ( Amen !!! ^ ^ )
Nguyễn Đình Dương thấy lỗ tai mình lùng bùng . Con bé Hải Yến nói gì thế nhỉ ? Có phải nó nói đến từ " vợ chưa cưới " không ?Từ nàynghe quen quen ! Hình như từ này đã tuyệt chủng từ thế kỉ 18 rồi mờ lị !!!
Dường như vẻ mặt hắn khó coi lắm thì phải? Ngay cả nhỏ em gái chuyên lấy bất hạnh của kẻ khác làm niềm vui , lấy nước mắt của hắn làm nước ... rửa chân cũng phải cất giọng an ủi :
- Có gì to tát đâu anh ? Chỉ là có thêm 1 cô vợ chưa cưới thôi mà ???
Hắn nhăn nhó :
- Mày có ở địa vị tao đâu mà biết ? Tao mới có 16 tuổi! 16 tuổi thôi !!! Mày hiểu không???
- 16 tuổi thì đã sao ? Cha cóbắt anh cưới ngay đâu mà sợ ?
- Mày nói dễ nghe nhỉ ? Giờmà có một thằngchồng chưacưới của mày lù lù mò tới xem ! Mày chả khóc thét lên ấy chứ ???
- Hê !!! Em có phải trưởng tôn như anh đâu? Anh là cháu đích tôn của dòng họ nên cha mới ngủ ngày cày đêm , trằn trọc , lo lắng tìm cho anh một cô vợ như ý . Anh không biết ơn cha thì thôi lại còn ở đó mà trách móc ???
Hắn cười gằn :
- Trưởng tôn cái con khỉ !!! Nó có bán được xu mẹ nào đâu mà ham . Nếu mày thích tao sẵn sàng nhường lại !
- Nhường lại cái gì vây ??? Anh yêu ???
Thề có chúa !!! Cái giọng quen thuộc này dùcó chui xuống lỗ hắn cũng không thể quên nổi ! Run rẩy nhìn về phía phát ra tiếng nói ,hắn gào lên bi thảm lần thứ 2 trong ngày :
- Why ??? Tại sao lại là cô ???
- Mỹ Trang ???
- Tại sao không thể là em??? Anh yêu ???
Cảnh vật trước mặt Nguyễn Đình Dương bỗng chao đảo .Kí ức 8 năm trước hiện về như mới hôm qua .
****
Tại khu vườn của Nguyễn Gia , có 2 đứa trẻ 1 trai 1 gái đang chơi đùa . Cả hai đều hết sức xinh đẹp . Cô bé trắng trẻo , mũm mĩm trông như một con búp bê . Còn cậu bé lại giống hệt một thiên thần . Cả hai làm khu vườn vốn đã sang trọng trở nên bừng sáng. Chúng mải mê chơi đùa nhưng chố chốc cô bé lại ngước mắt nhìn về phía cổng chờ đợi . Cô bé lo lắng hỏi :
- Anh Dương ! Sao giờ này ma - mi vẫn chưavề ?
- Em đừng lo ! Ma - mi bảo ăn tiệc xong sẽ về ngay . Chắc ma - mi mua quà cho chúng ta nên về muộn . Cậu bé an ủi .
Đang lo lắng , nhưng thấy anh mình nhắc đến quà , mắtcô bé liền sáng lên :
- A đúng rồi ! Chắc ma - mi đang mua quà cho chúng ta !Ôi ! Con búp bê em mơ ước mãi !
- Em đã có cả bộ sưu tập búp bê còn gì ? Chất đầy 5 căn phòng mà chưa đủ sao ?
Cô bé bĩu môi :
- Anh chẳng biết gì cả ! Đây là con búp bê mới được sản xuất . Tên nó là Ngọc Lưu Ly ! Mắt nó được làm bằng 2 viên ngọc thật đó . Đẹp lắm !Lớp em nhiều đứa có rồi . Ngay cả Lisa cũng mới được mẹ mua cho . chỉ mỗi em là chưa có thôi !
- Em toàn thích thứ vớ vẩn! Anh thì chỉ muốn có bộ lắp ráp rô bốt mới nhất . Nếu hoàn thành nó sẽ to hơn cả người thật .
- To hơn người thật ? Cô bétròn mắt . Nghĩa là nó to hơn cả anh sao ?
- Ừ ! Ghép xong nó sẽ to hơn cả anh . Cậu bénói một cách hào hứng : Anh sẽ là người đầu tiên lắp ráp đượcnó .
Cô bé nhìn anh trai ngưỡng mộ :
- Nếu ghép xong anh cho em xem nha ?
- Ừ ! Anh sẽ cho em xem đầu tiên ....
Một chiếc BMW sang trọng từ từ đi vào . Cả hai nhẩy lên mừng rỡ :
- A ! Ma - mi đã về !!! Ma - mi đã về !!!
Chúng nhào vào lòng người đàn bà vừa bước xuống xe. Bà ta đã đứng tuổi nhưng có dáng vẻ của một mệnh phụ phu nhân .
Cô bé giọng đầy hờn giỗi :
- Sao ma - mi về muộn thế? Ma - mi có mua quà cho con không ???
- Cả con nữa chứ ??? Cậu bé lanh chanh xen vào .
Người đàn bà mỉm cười :
- Ma - mi chưa mua được đồmà các con thích nhưng ma -mi có món quà khác dành cho2 con đây : Mỹ Trang !!! Cháu ra đây xemnào???
Trước con mắt ngạc nhiên của cả hai , một bé gái mặc bộ váy màu đỏ xuất hiện . Con bé gầy gò ,xanh xao . Trông chẳng hợp với bộ váy tuyệt đẹp mà nó mặc chút nào . Toànthân con bé thơm phức .
" Nó tắm bằng nước hoa haysao ấy nhỉ ??? "Đình Dương nghĩ thầm . Chỉ duy có đôi mắt là đẹp . Nó nâu thẳm một cách kì lạ !
Hải Yến nhăn mặt . Rõ ràng cô bé mong chờ1 con búp bê đẹp đẽ vậy mà ma - mi lạimang về 1 con bé đen đủi , xấu xí . Thật làbực mình !
Đình Dương nhìn con bé . Đôimắt nâu tuyệt đẹp đã đánh bật ác cảm . Con bé sợ hãi nhìnanh em cậu . Đôi vai gầy khẽ run rẩy . Đình Dương chợt cảm thấy tội nghiệp . Cậu bước tới và xòe tay ra :
- Xin chào ! Anh là Nguyễn Đình Dương ! Chúng ta làm bạn nhé ???
Con bé cảm thấy rất căng thẳng . 2 đứa trẻ trước mặt quá xinh đẹp , quá rực rỡ . chúngcó như những người khác ? Ghét bỏ nó ??? Con bé bấu lấy tay bà Nam . Bà ấy là người duy nhất đối xửtốt với nó . . Còn 2 đứa con của bà ấy ? Liệu chúng có m**** mai hay chê cười nó không ??? Nó biết mình xấuxí . Nên đã tìm đủ mọi cách khiến mình trở nên xinh đẹphơn . Váy áo sang trọng haynhững đồ chơi đắt tiền không làm tình hình cải thiện. Các anh chị em họ luôn tìm cách sỉ nhục nó . Những đứatrẻ cha nó đưa đến thì chê cười m**** mai con bé .Không một ai muốn làm bạn với nó cả .
Khi thiên thần tóc đen chìa tay với nó . Con bé tưởng mình đang nằm mơ . Có thật là anh ấy muốn làm bạn với nó không nhỉ ??? Con bé ngước mắt nhìn thiên thần . Vẻ mặt của anh ấy không hềcó vẻ dối trá . Nó rụt rè nắmlấy bàn tay đó . Bàn tay lạnhbăng nhưng nó cảm thấy rấtấm áp .
- Em là Đoàn Mỹ Trang ! Có thật anh sẽ làm bạn với em không ???
................
Từ lúc đó , Mỹ Trang lúc nào cũng quấn quýtlấy Đình Dương . Bất kể cậu đi đâu , ở đâu . làm gì ? con bécũng bám theo bằng được . Lúc đầu , Đình Dương chỉ cảm thấy buồn cười . Tự dưng lại xuất hiện một cái đuôi . Nhưng dần dần sự hiếu kì biến mất thay vào đó là nỗi khó chịu . Đình Dương bắt đầucảm thấy ngột ngạt khi ở cạnh con bé. Cậu mới 8 tuổi . Lứa tuổi hiếu động và nghịch ngợm . Cậu cũng cần phải có không gian riêng của mình chứ ? Nơi ấy , những trò nghịch ngợm của lũ con trai luôn hấp dẫn cậu . Đình Dương chưa thể hiểu nổi những cảm xúc vớ vẩn của bọn con gái . Vậy mà con bé lúc nào cũng :
- Anh Dương !!! Trèo cây nguy hiểm lắm !!! Đi chơi búp bê với em đi ???
- Anh Dương !!! Ma - mi bảo anh dẫn em đi chơi ( Lại còn bắt chước gọi mẹ cậu là ma -mi nữa chứ ? Thật không thể chịu nổi !!! )
- Anh Dương !!! Chiếc váy mới của em có đẹp không???
- Anh Dương ........................
..................................................
Hình như cậu đã cảm thấy hối hận khi làm bạn với con bé . Chưa dừng lại ở đó . Đình Dương chợt nhận ra có điều gì rất lạ đang xảy ra . Những đứa con gái xung quanh cậu- trừ con bé đột nhiên biến mất . Ngay cả những đứa mới hôm qua cònchơi với cậu rất vui vẻ thì ngay hôm sau đã làm như không hề quen biết . Cậu không thể hiểu chuyện gì đang diễn ra cho đến mùa hè năm lớp 6 .
Trường cậu tổ chức lễ hội . Các học sinh có thể khiêu vũ với nhau . Đình Dương đã mời Lisa - cô bé xinh xắnnhất khối lớp 6 đi cùng mình. Lisa là bạn từ nhỏ của 2 anh em . Cô bé chơi rất thânvới Hải Yến và học cùng lớpvới cậu . Tình cảm của cả 3 rất tốt cho đến khi Mỹ Trang xuất hiện . Lisa không cònchơi với Đình Dương nữa . Nhưng điều đó không quan trọng . Lisa đã nhận lời dự lễ hội cùng cậu .Từ giờ đến lễ hội còn 3 hômnữa . Đình Dương chờ đợi trong niềm háo hức khôn tả .
Cuối cùng thì đêm lễ hội đã tới . 7h tối mới bắt đầu nhưng Đình Dương đã tới từ lúc 5h. Cậu rất hồi hộp ! Không biết Lisa sẽ diện bộ váy nào ? Cô bé rất biết cách ăn mặc . Và điều đó giúp Lisa luôn nổi bật trước đám đông .
Tuyết bắt đầu rơi !
Đình Dương nhìn vào trong trường . Lễ hội đã bắt đầu . Tiếng cười nói , tiếng nhạc xập xình đập vào tai cậu . Đình Dương sốt ruột nhìn đồng hồ .
- Tại sao giờ này Lisa chưa đến ? Chẳng lẽ Lisa không đến sao ??? Cậu tự hỏi rồi gạt phắt đi : Lisa luôn giữ lờihứa ! Chắc cô bé bận việc gì nên đến muộn chút thôi . Đình Dương tự an ủi mình vàtiếp tục chờ đợi .
Những bông tuyết mỗi lúc một rơi nhiều . Tuyết đậu lên vai , lên tóc cậu trắng xóa . Cậu co ro ngồi trước cổng trường cho đến tận nửa đêm .
Kết thúc lễ hội . Bóng dáng Lisa vẫn không thấy đâu . Đình Dương lếch thếch trở về trong nỗi buồn vô hạn . Đầu cậu ong lên bao câu hỏi:
- Tại sao Lisa không đến??? Tại sao Lisa lại đối xử với cậu như thế ???
Nhưng không có ai trả lời cho cậu cả . Một cảm xúc lạ lùng len nhẹ vào tim cậu bé .Đêmhôm đó Đình Dương không sao ngủ được .
Sáng hôm sau Lisa không đến lớp ! Đình Dương chợt cảm thấy lo lắng . Lũ con gáitrong lớp hết nhìn trộm cậu lại xì xầm điều gì đó . Đình Dương phớt lờ tất cả . Có lẽhọ biết được Lisa cho cậu leo cây chăng ? Nhưng việc Lisa nghỉ học quả là bất thường. Đình Dương lại gầnNhược Lan - cô bé hay đi cùng với Lisa :
- Tại sao hôm nay Lisa không đi học ?
Nhược Lan nhìn cậu ngạc nhiên :
- Đình Dương !!! Cậu không biết thật hay giảvờ vậy???
- Giả vờ cái gì ??? Cậu bực tức.
- Còn cái gì nữa ???Hôm qua Lisa bị gãy chân . Cô ấy bị connhỏ Mỹ Trang đẩy từ cầu thang xuống !
Đình Dương choáng váng :
- Nhược Lan không nói đùa chứ??? Sao Mỹ Trang lại đẩy ngã Lisa chứ ??? Ai nói với cậu chuyện này ???
- Chẳng ai nói cả ! Chínhmắt tôi trông thấy . Đình Dương ! Cậu cũng tội nghiệp thật ! Bất cứ đứa con gái nào ở cạnh cậu đều bị con nhỏ Mỹ Trang giở trò . Nó hại con nhà người ta thê thảm ! Nó đe dọa Lisa mấy lần rồi ! Nó bắt Lisa phải tránh xa cậu . Vì quá thích cậu nên Lisa đã bỏ ngoài tai . Hậu quả là hôm nay Lisa phải bỏ môn thi cuối cùng . Cô ấy đang nằm nhà với cái chân bóbột trắng xóa !
.............................
- Đó có phải là sự thật không ???
- Phải !!! Tất cả những điều họ nói đều đúng cả! Đứa con gái mặc váy đỏ thản nhiên thừa nhận .
- Sao em có thể làm vậy ??? Họ đã làm gì em nào ??? Lisa đã đắctội gì với em ??? Sao em lại hại cô ấy ??? ĐìnhDương hét lên giận dữ .
- Vì bọn họ dám đến gần anh ! Anh - là - của- em ! Em không cho phép bất kì đứa con gái nào cướp mất anh !!!
- Em điên rồi !!! Mỹ Trang !!! Anh không phải là con búp bê của em !!! Anh muốn làmbạn với ai là quyền của anh !!!
Đình Dương vội vã bỏ đi .
Phải trốn !!! Phải trốn thật xa khỏi con - người- này !!! Con nhỏ điên rồi !!! "
Nhìn bóng Đình Dương xa dần . Đôi mắt nâu chợt sũngnước :
- Sao lại là bọn họ ??? Tại sao không thể là em????
******
Sáng nay lớp 11A5 có tiết kiểm tra toán . Thầy Thắng là giáo viên dậy giỏi của trườngnhưng cũng rất nghiêm khắc . Thầy yêu cầu học sinh của mình phải có ý thức cao . Nhất là trong giờ kiểm tra . Trong giờ của thầy , đừng nói tới chuyện quay cóp bài hay làm việc riêng . Thầy sẽ phạt rất nặng .
Dung Cà Chua tuy rất giỏi các môn xã hội nhưng về mặt tự nhiên lại gần mù tịt . Giờ kiểm tra toán với nó là một cực hình . Hôm nay cũng không ngoại lệ . Sau hơn nửa tiếng vắt cạn kiệt mồ hôi và sức lực , nó mớilàm xong 3/4 bài . Thở ra một hơi nhẹ nhõm . Con bé liếc mắt nhìn quanh lớp . Hà Điênhẳn là làm xong đầu tiên . Con nhỏ ngồichơi với vẻ mặt phởn phơ . Thấy mà ghét !!!Dù mang danh Hà Điên nhưng con nhỏ cực thông minh . Nó thông minh đến nỗi không phải thi vào trường mà được tuyển thẳng . Da trắng , tóc nâu , hơi tây tây . Con bé cũng được coi là xinh xắn nếu không có bộ tóc cực ngắn lúcnào cũng chực xù lên như lông nhím . Có điều Hà Điên mắc phải một tật xấunho nhỏ là : đam mê tiền !!!
Nếu trên đời này có Hội Những Kẻ Mê Tiền ? Nhất định Hà Điên phải làm hội trưởng . Nói như thế không có nghĩa là nhà nó nghèo ! Nhà Hà Điên cực giầu . Sốngtrong nhung lụagiầu sang , con bé bơi trong tiền nhưng không lúc nào thấy đủ ! Dung Cà Chua và Tùng Babyđã thân mến gọi nó là :
- Đai vô tiên ! Si vô tiên ( Điên vì tiền ! Si vì tiền ! Ối má ơi !!! ^ ^ )
Bất kể cái gì nó cũng có thểquy ra tiền . Nhưkiểu các cụ ngày xưa quy mọi thứ ra thóc !!!
Theo như lời giang hồ đồn đại thì lúc mới vào trường . Hà Điên đã khiến cho bà giám thị nổi tiếng ghê gớm trong trường ngất xỉu vì kinh hãi !
Chuyện cũng chẳng có gì to tát cả ! Đầu tiênbà ta hỏi nó:
- Tại sao em muốn học tại Ngôi Sao PhươngNam ?
- Vì trường này cho em học bổng . Đỡ - tốn -tiền !!! Hà Điên trả lời một cách tự tin .
Hơi choáng bà ta hỏi tiếp :
- Thế mục đích sống của emlà gì ???
Không do dự con bé phán liền :
- Kiếm tiền !!!!
- Thế em thích cái gì nhất??? ( nhăn mặt )
- Tiền !!!!
- Thế đối với cô ? Trên đờinày cái gì là quan trọng nhất??? ( đầy khó chịu )
Tỉnh bơ :
- Tiền chứ còn gì nữa ???
Giám thị lăn ra ngất xỉu .....
Đấy !!! Chuyện chỉ có thế ! Vậy mà hôm sau ai cũng gọi nó là Hà Điên . ( Ám chỉ con bé điên vì tiền ! )
Quay trở lại giờ kiểm tra . Dung Cà Chua khẽ nhíu mày khi lướt qua chỗ Tùng Baby. Sao thế nhỉ ? Mọi hôm hắn là người làm xong thứ 2 chỉ sau Hà Điên . Dù gì thì Nguyễn Công Tùng cũng là cây đinh trong lớp về học tập . Quái lạ !!! Tùng Baby đang cắm cúi viết viết , xóaxóa cái gì đó ? Nếu là bài kiểm tra , hắn chưa bao giờ phải tẩy xóa . Vậy thì hắn viết cái gì thế nhỉ ? Chưa hết ngạc nhiên, nó chợt thót tim khi thấy thầy Thắngđang tiến gần chỗ Tùng Baby . Thằng bé vẫn vô tư không biết tai họa sắp đổ xuống đầu .
- Nguyễn Công Tùng ! Em đang làm gì thế???
- Em .... Em .... Em ... Hắn lắp bắp , mặt đỏ bừng .
- Đưa tôi xem tờ giấy nào ?Tôi muốn xem cậu viết cái gìtrong giờ của tôi ? Giọng thầy nhẹ nhàng nhưng rành rọt .
Tùng Baby chết sững . Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi cũng đưa tờ giấy ra . Cả lớp đã ngừng viết . Tất cả đang hồi hộp nhìn hắn . Nói Tùng Baby làm việc riêng trong giờ học khác nào bảo Thị Nở là người đẹp ? Ấy vậy mà đó lại là sự thật ! Ít nhất Thị Nở cũng là người đẹp trong mắt Chí Phèo còn gì !
- Chà !!! Nguyễn Công Tùng mà cũng biết làm thơ cơ à??? Lại còn là thơ tình nữa chứ !Tôi thấy cậu nên chuyển sang khối chuyên văn là vừa !!! Rồi thầy đọc to bài thơ ngay trước lớp :